GM pha trà chanh gừng mật ong

Dạo này GM đi làm về, mang theo vài cái hắt xì hơi, sợ quá, thời tiết lại đang chuyển mùa, mưa mưa rét rét chứ không khô ráo như mấy hôm trước. Thế là hẹn giờ để cùng nhau uống trà gừng mật ong phòng cảm lạnh, phòng cúm. Cũng có tác dụng lắm nhé, uống vài hôm xong là hết hắt hơi liền ;) Với mật độ uống „ tăng cường“ nên hết lọ chanh gừng mật ong ngâm sẵn là điều không tránh khỏi. Thế là pha trà „tươi sống“ uống thôi.

Cứ đến giờ đồng hồ tít tít là í ới hò nhau uống. GM hay đi pha buổi tối, cũng đập đập gừng, cho vào cốc, cho mật ong và nước sôi. Cuối cùng vắt thêm vài giọt chanh, thế mà chẳng bao giờ vị giống nhau. Cái này thì giỏi thật đó :P Có hôm pha cũng thơm ngon lắm, có hôm nước hơi nguội làm gừng chưa ra được hết chất, uống cứ ngang ngang. Mình đành phải lọ mọ đun nước đổ thêm vào cho nóng bỏng. No một bụng nước ;)

Nhưng việc GM pha trà mỗi tối và mang đến bàn cho mình là một niềm hạnh phúc rồi, còn đỏi hỏi gì hơn nữa chứ :P

IMG_1226 - Kopie

Sáng sau, thay vì uống sữa giống mọi ngày, giờ chuyển uống chanh gừng mật ong. Lần này thì mình chuẩn bị bữa sáng, rồi bữa trưa cho GM, nên cũng cứ cuống quýt nhộn nhịp hết cả cái bếp lên :)

Lúc ăn sáng, uống ngụm trà, nhấm nháp, rồi ăn bánh mỳ, xong, còn cố lấy thìa vớt mấy cái gừng băm ở đáy cốc ăn, theo như vợ nói về thức ăn thì GM cũng bảo việc ăn gừng là „Ăn cho nó có chất“ rồi cười tủm tỉm, nhìn cốc trà rồi lại cười xinh:

-    Em pha trà gừng lúc nào cũng ngon nhỉ! Anh pha chẳng bao giờ được ngon như em :P

Ôi, mát lòng mát dạ! Nhưng có gì khác đâu nhỉ, cũng có công thức hẳn hoi, sao mà khác được. Mình bắt đầu một buổi sáng với niềm vui nho nhỏ như thế ;)

Gửi bình luận

Email của bạn sẽ không hiển thị công khai. Các mục bắt buộc được đánh dấu *